Ưng Bất Bạc - Từ thảo dược quý nghìn năm đến công trình được Mỹ cấp bằng sáng chế

Thảo luận trong 'Rao vặt khác' bắt đầu bởi wankadatuyenptn2017, 23/7/18.

  1. wankadatuyenptn2017

    wankadatuyenptn2017 Member

    Tham gia ngày:
    3/7/18
    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nữ
    Người đồng bào dân tộc trên những rẻo núi cao Việt Nam luôn tự hào được sống giữa "kho thảo dược quý" của thiên nhiên với nhiều phương pháp chữa trị bí truyền được lưu truyền từ nghìn đời nay.

    Xem thêm Thuốc phòng đột quỵ

    Chuyện lạ về cây thảo dược quý ngàn năm trên non cao của đồng bào dân tộc

    Theo chân bà Đặng Thị Thói, đồng bào dân tộc Dao ở thôn Đồng Bài leo lên nhiều ngọn núi cao thuộc xã Tứ Quận, huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang, chúng tôi vô cùng ngạc nhiên khi được thấy tận mắt nhiều cây thuốc quý vô cùng kỳ diệu.

    Xem thêm Nhân sâm Hàn Quốc

    Đó có khi chỉ là những loài cỏ dại dân giã mọc dầy trên núi, cũng có khi đó là một loại cây đại thụ hàng trăm năm tuổi….Vừa thoăn thoắt bước đi, bà Thói vừa hào hứng chỉ vào từng cây giới thiệu: "Đây đau bụng tiêu hóa thì uống cái này, sốt thì hái cái cây kia kìa, kể cả ho hắng hay dạ dày, cứ làm vài thang là giảm ngay, chả phải đi đâu xa xôi thuốc thang gì.

    Chỉ tiếc là bây giờ thảo dược cũng đang ít dần đi rồi. Nhớ cách đây gần 20 năm ở đây còn có cái cây uống mát và giải độc gan, giải rượu nữa cơ,...người biết cây đó chắc cũng không nhiều, tôi cũng mới lấy được có 2 lần thôi. Giờ bị khai phá hết, cũng không tìm được nữa…."

    Loài cây mà bà Đặng Thị Thói nhắc đến có cái tên vô cùng kỳ lạ mà các tài liệu y văn cổ thường gọi là Ưng Bất Bạc. Loại thảo dược này không chỉ có cái tên khá lạ lẫm mà còn được lưu truyền với truyền thuyết kỳ bí về loài cây mà chim không dám đến làm tổ.

    Cây rất nhiều lá cứng, rậm rạp quanh năm, lá ngắn, gai lại sắc nhọn, khối lá trên cây như một "núi đao, biển kim", làm cho chim không những không thể sinh sống mà còn sợ hãi.

    Bà Thói kể, biết đến loại thảo dược này từ ngày nhỏ, nhưng lần đầu tiên bà nhìn thấy tận mắt là năm 17 tuổi, khi theo bố lên núi đá gần nhà hái thuốc. Sau này, khi đã trưởng thành, bà có quay lại tìm nhưng cả vùng núi đá đó đã bị khai phá, không còn.

    Tình cờ, đến năm 1993, trong lần sang huyện bên khám bệnh, bà lại vô tình thấy nên đã hái về sơ chế, phơi khô để sử dụng trong nhiều năm.
     
    Tags:

Chia sẻ trang này

Đang tải...